Thứ Sáu, 10 tháng 12, 2010

Truyện cười: Nobita và Xuka - Quyến chiến Tử Cấm Thành

--------====--------

Đó là câu chuyện đã xảy ra rất nhiều năm về trước.

...

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgSHky9GviZUV2Lktn6xe4d1P2CgoWrRkEAuNEAzrSgQL_-mhwdogIkF2A2vvG7Vl89eHg2l71u1s5xPFDddPDyoU71AUMwwS9TtVeVKNQLIKEr11O_L7HAQ7ryEWDPfN1RCZSfWNerKO0/s1600/ap_20101110034503397.jpg

Để kể các bạn nghe câu chuyện này, theo logic, tôi xin kể các bạn nghe lại đoạn giữa trước.

Đó là một buổi chiều đỏ rực mà nhiều năm sau Doraemon khi kể lại cho Nobito nghe đã nói "Mặt trời lúc đó đỏ như cái bánh rán".

Đó là một chuyện tình có kết cục bi thảm mà nhiều năm trước Xích Luyện Tiên Tử Lý Mạc Sầu người không hề có mặt lúc đó khi nghe kể lại chỉ biết thở dài mà hỏi chớ rốt cuộc tình là cái gì...

...

Nói chung là khúc giữa như sau...

...


"Nếu nàng không yêu ta, nàng phải chết!" Nói đoạn Nôbita biến thân thành Siêu Xayda cấp 3, dùng Thất Thương Quyền bay tới quính Xuka. Xuka chỉ cười nhếch mép, trong phút chốc biến thành Thủy Thủ Mặt Trăng váy ngắn một gang tay dùng Kamê Yôkô tiếp chiêu Nôbita. Trong chưa đầy một khắc, đôi bên đã chiết hơn ngàn chiêu.

Đêkhi đứng lặng im nhìn hai người giao chiến, thấy Xuka đã có vẻ đuối sức mới dùng Sư Tử Hống gầm lên "Không được ăn hiếp con gái!". Hét xong hóa thân thành Tuxedo Mặt Nạ lao tới.

Đôremon thấy dzậy thở dài "Hỡi thế gian tình là vật gì? Oan oan tương báo bao giờ mới dứt...?". Nói chưa dứt câu đã dùng Lăng Ba Vi Bộ nhào ra cản Đêkhi.

Bỗng nhiên một tiếng nổ lớn. Giữa làn khói bụi mịt mù xuất hiện một quả bóng. Từ xa thấp thoáng hai bóng người đang lao tới. Khói tan gần hết mới phát hiện đó chính là Subasa và Misaki. Cả hai đang phối hợp hoàng kim, vừa đan bóng qua lại, vừa tiến đến gần.

Subasa hét lớn "Đội tuyển thanh niên Nhật Bản tới đây". Từ sau lưng cậu một thanh niên quần thun đen, áo thun đen xắn tay áo đến vai xuất hiện. Hóa ra đó chính là Kojiro, quả bóng gây tiếng nổ dữ dội vừa rồi chính là do cú sút Cọp Tát tạo nên.

Lời Subasa còn chưa dứt, quả bóng vẫn còn xoay tròn ở giữa Xuka và Nobita thì đột nhiên có một tiếng cười lớn vang lên. Mọi người hoảng hốt nhìn quanh không thấy ai, vội vàng cuối xuống đất thì thấy một cái hòm không biết ai đã đặt sẵn ở giữa đường từ lúc nào. Trong hòm có một nàng thiếu nữ xinh đẹp đang nằm nhắm nghiền mắt như đang ngủ. Đôremon thốt lên "A, nàng công chúa ngủ giữa đường.

‎"Không phải, không phải..." nàng con gái bỗng nhiên bật ngồi dậy cười hắc hắc, tay nàng xoa xoa trên mặt mấy cái. Mọi người nhìn lại hóa ra đó chính là Machi-cô bé chăm chỉ, còn có nghệ danh khác là Glass mask Kitajima Maya.

Lúc này diễn tiến câu chuyện xảy ra quá nhanh, không ai theo kịp trừ tác giả. Mọi người thất thần đứng yên bất động chưa kịp hiểu chuyện gì. Nôbita vẫn trong tư thế phòng bị Xuka chơi xấu, Đorêmon và Đêkhi mắt vẫn lườm lườm nhau, đội tuyển thanh niên Nhật Bản thì đứng dàn hàng ngang nhìn về phía Maya.

Maya từ từ đứng dậy bước ra khỏi cái hòm. Nàng khẽ đưa tay vuốt tóc. Mái tóc nàng dài, thẳng, suôn đều, mềm mượt như dùng Rejoice mỗi ngày. Nàng chẳng nói gì thêm chỉ đứng lặng im như chờ đợi điều gì. Thời gian lặng lẽ qua đi. Kojiro vốn nóng tính mới la lớn "Ê, tự nhiên xuất hiện rồi đứng im dzậy hả? Nói gì đi chớ..."

Maya im lặng, nàng chỉ nhìn Kojiro bằng ánh mắt dịu dàng như muốn nói "Hãy bình tĩnh, đừng manh động. Tuổi trẻ không nên nóng vội..."

Thời gian lại lặng lẽ trôi qua, không gian chìm trong sự ngột ngạt. Thi thoảng có tiếng rao "Ai chè mè đen nước cốt dừa hônggg" vang lên để làm dịu bớt bầu không khí. Tại sao có tiếng rao chè ở đây, đó là chuyện hết sức huyền bí.

Trên bầu trời lúc đó không hiểu từ đầu xuất hiện hai bóng đen đang bay từ từ tà tà tới với vận tốc rất lớn. Nhìn kỹ lại thì thấy một người có đuôi, đầu tóc dựng đứng như có xịt keo đang bay bằng chong chóng tre. Còn ai vào đây nữa ngoài Sôngôku.

Người kia đang cưỡi Cân Đẩu Vân, toàn thân mặc đồ màu xanh mà trắng toát, dáng người xinh đẹp rạng ngời mà mặt mày u buồn tịch mịch như vừa bị giật hụi. Còn ai khác chính là Tiểu Long Nữ danh tiếng lẫy lừng...

...

Khúc giữa đến đây tạm thời là đã hết rồi, bây giờ tôi xin kể các bạn nghe khúc đầu.



Ngày xửa ngày xưa, nhà kia có hai chị em cùng cha khác mẹ, chị là Tấm, em là Cám. Mẹ Tấm mất sớm, ít năm sau thì cha Tấm cũng qua đời. Tấm ở với dì ghẻ là mẹ Cám.

Thiệt ra chuyện Tấm và Cám thì có liên can gì đến chuyện tôi đang kể. Chung quy thế giới này vốn có rất nhiều chuyện có uyên nguyên sâu xa và huyền bí, bởi vậy các bạn đừng nóng vội. Tôi xin phép kể tiếp.

Một hôm, mẹ Cám đưa cho Tấm và Cám mỗi đứa một cái giỏ sai đi bắt tép, đứa nào bắt được nhiều thì được thưởng cho một cái yếm đỏ. Tấm vốn chăm chỉ lại sợ dì mắng nên mải miết suốt buổi để bắt. Còn Cám do được mẹ nuông chiều, ham chơi nên chẳng bắt được. Cuối buổi, thấy giỏ Tấm nhiều tép, Cám nghĩ kế rồi nói:

"Chị Tấm ơi chị Tấm

Đầu chị lấm

Chị hụp cho sâu

Kẻo về mẹ mắng!"

Ắt hẳn các bạn thấy tình tiết quá quen thuộc và tại sao Nôbita và Xuka vẫn chưa xuất hiện. Xin hãy bình tĩnh mà nghe tôi kể tiếp.

Lại nói, Tấm nghe lời em, xuống ao tắm gội. Trong lúc đó Cám thừa dịp trút hết tép của Tấm vào giỏ mình rồi chạy về nhà.

Lên bờ, thấy giỏ trống không, Tấm ôm mặt khóc nức nở. Dũng sĩ Héc man hiện lên hỏi, Tấm liền kể hết sự tình cho dũng sĩ Héc man nghe. Nghe xong Héc man mới thở dài bảo Tấm:

"Ấy ơi, sự việc của ấy đã nằm ngoài phạm vi xử lý của ta. Ấy hãy bình tĩnh mà về nhà tắm gội sạch sẽ thay áo mới make up đẹp thiệt rồi gọi điện trình báo Công An Phường, sau đó khỏa thân leo lên giường nằm chờ. Như dzậy mới đúng nơi đúng chỗ đúng trách nhiệm. Vậy nghen ấy, ta đi nha!"

Nói đoạn dũng sĩ Hécman bay đi bỏ Tấm ở lại cóc hiểu gì. Đến đây câu chuyện đã khác xa những gì các bạn biết. Nhưng thiệt ra vấn đề tui muốn nói đến không phải là chuyện Tấm hay Cám mà là chuyện khác.

Quay lại chuyện dũng sĩ Hécman bay đi.

Hécman bay đi nửa chừng thì hốt nhiên có một sinh vật lạ bay ngược chiều lại với vận tốc cực lớn. Đến gần nhìn kỹ thì ra là một thiếu nữ mặc áo đỏ hình dung mỹ mạo dáng người rất ngon, còn ai vào đây nữa ngoài Cô Tiên Xanh.

Hécman mới cười he he hỏi "Nàng ơi nàng bay đi đâu đi đâu?", Cô Tiên Xanh cười cái hị nói đi đâu đi đâu hỏi làm gì. Nói xong bay đi mất.

Hécman đứng đớ hàng không hiểu gì, thời may lúc đó lại có một bóng hồng mặc áo quần màu vàng bỗng nhiên xuất hiện. Nhìn kỹ lại thì ra đó chính là người họ Đường tên Tăng, tục gọi là Tam Tạng. Hécman mới cười hé hé hỏi "Người ơi người bay đi đâu đi đâu?".

Tam Tạng nhìn Hécman lắc đầu trả lời:

- Đi tức là không đi, không đi tức là đi. Đi đâu, về đâu âu cũng là duyên số, thí chủ hỏi làm gì. Hãy nhìn về phía chân trời, thí chủ có thấy mọi sự trên thế gian này có phải là ngẫu nhiên hay không? Cớ sao lại buộc mình vào chuyện đi hay không đi, đi đâu và đi đâu? Đi vốn dĩ là không đi, mà không đi vốn dĩ là đi. Nhân sanh khổ lụy, chẳng phải vì trái phải trắng đen quá ư rạch ròi hay sao? Tiểu Yến Tử từng nói "Ngũ A Ca chàng ơi thiếp yêu chàng say đắm!", mặc dù không liên quan gì ở đây nhưng thí chủ nghĩ thử xem nàng nói có đúng hay chăng? Cuộc đời vốn đã khổ, hà cớ gì chúng ta lại càng tự chuốc thêm khổ ải sầu bi? Nhớ năm xưa có chàng hiệp sỹ tên là Người Dơi vốn cùng với Nam Hiệp Triển Chiêu ngày đêm hành hiệp trượng nghĩa, ăn chung tắm chung ngủ chung thiệt là luyến ái. Thời may cũng nhờ một hôm cả hai một ngày kia lạc vào động Bàn Tơ mà gặp được Bạch Cốt Tinh, ba người tâm sự cùng nhau ba ngày bảy đêm mới ngộ ra chân lý để rồi chia tay nhau trong hạnh phúc. Từ đó Người Dơi kết duyên cùng Robin trẻ khỏe đẹp trai lại có cùng sở thích mặc quần chíp giống mình, còn Triển Chiêu sau theo Bao Đại Nhân mà cũng vang danh thiên hạ. Ta kể chuyện này ra đây mặc dù cũng không liên quan gì đến câu hỏi của thí chủ nhưng mà thí chủ cứ nghĩ coi phải đúng hông? Nên nhớ Phật tại tâm, Quan Âm tại biển. Nên nhớ Tôn Ngộ Không đệ tử của bần tăng vì sao bị đè dưới núi Ngũ Hành suốt năm trăm năm? Há chẳng phải vì ngày xưa hắn hành vi tùy tiện lại hung hăng hiếu chiến, dám một mình đi thách đầu cùng với Quy Lão Kamê để rồi thất bại mà ôm mối hận. Chuyện này ai cũng biết nhưng bần tăng cứ kể ra dù không liên quan gì hết đến câu hỏi của thí chủ nhưng thí chủ cứ nghĩ xem đúng hay hông? Thế gian này lắm chuyện khó có thể kể trong một dòng, nãy giờ chỉ nói sơ sơ không liên quan gì mà cũng đã hơn hai mươi dòng rồi đó. Bần tăng thấy thí chủ còn trẻ, da thịt cũng cứng cáp như sắt lại có súng ống hàng họ này nọ đầy đủ, tính ra cũng thuộc dạng hotboy nhìn chảy nước miếng. Hiềm cái tướng hơi thô, và model này hơi cổ, nên thay đổi nên thay đổi.

Hécman nghe Đường Tam Tạng nói một hồi lâu, đầu óc ù ù cạc cạc không hiểu gì hết mà ngưỡng mộ lắm. Lúc ấy mới nhào tới ôm hun Đường Tam Tạng mấy cái nói cám ơn rồi quay mình bỏ đi. Từ đó về sau trên giang hồ không còn nghe đến tên dũng sĩ Hécman nữa. Nghe đâu chàng đã thay tên đổi họ thành Tony Stark, thường gọi là Iron Man.

Lại nói đến Cô Tiên Xanh sau khi bỏ Hécman ở lại giữa đường mới dùng bảy mươi hai phép biến hóa biến thân thành máy bay tàng hình B-2 Spirit rồi bay cái è đến Hỏa Diệm Sơn mới chịu hiện thân. Tương truyền sau này nàng sánh duyên với Ngưu Ma Vương, cùng nhau tạo nên một mối tình khắc cốt ghi tâm rất nổi tiếng mà trên giang hồ không có ai hay biết.

Quay trở lại với Tam Tạng. Sau khi nhìn Hécman bỏ đi, mới thở dài, nơi khóe mắt hai dòng lệ nhỏ chảy ra thiệt là não nề. Mấy ngàn năm sau Tam Tạng mới lên núi Tung Sơn mà tạo dựng nên một Thiếu Lâm Tự - thiên hạ đệ nhất phái, nức tiếng giang hồ như giờ.

Đến đây thì không còn có thể lại nói đến hay quay trở lại với nhân vật nào nữa, thiệt là khó nghĩ.

Lại kể một chuyện khác, nói chung không liên quan gì đến những cái phía trên nhưng mà không sao, cứ kể.

Nguyên ở xứ Phù Tang cách Việt Nam bao nhiêu cây số không biết, tra Google không ra, có người con trai tên gọi Chaien rất là đẹp trai tuy hơi mập, rún hơi lồi. Chaien hành nghề ca sĩ và Kudo Shinichi hành nghề thám tử học sinh vốn là hai người bạn thân rất thân, tình thân ái khắng khít quyến luyến bền lâu. Tuy nhiên, Chaien và Kudo lại cùng yêu một người con gái quốc tịch Trung Quốc tên gọi là Tiểu Yến Tử. Mối tình tay ba của ba người trẻ tuổi thiệt là oan nghiệt, Tiểu Yến Tử phải chọn ai thiệt là khó xử. Cuối cùng nàng quyết định không chọn ai cả mà trở về Trung Quốc cưới một người họ Ngũ tên là Ca, tên lót là chữ A. Chaien và Kudo nghe tin mà buồn đau đớn không thể nào chịu nổi mới quyết định cái gì mà đời thay đổi khi chúng ta thay đổi.

Chaien thì quyết tâm ngày đêm tập gym, ăn kiêng, chẳng mấy chốc mà thân người ốm lại nhỏ gọn thon thả, bèn đổi tên thành Ran Mori. Kudo thì buồn quá lao đầu vào làm việc như điên, trong một hôm theo dấu bọn tội phạm áo đen mới bị hãm hại uống phải thuốc teo nhỏ biến thành thằng nhóc mới 6-7 tuổi đầu. Để tránh sự truy lùng của bọn áo đen, Kudo mới đổi tên thành Xêkô. Nói chung duyên phận của Chaien và Kudo hay Ran và Xêkô thiệt là phức tạp, mãi mấy ngàn năm sau cả hai mới có thể đến được với nhau ở kiếp nạn Lương Sơn Bá-Chúc Anh Đài rồi hóa thành hai con bơm bớm mà cùng nhau đi khắp nhân gian.

Nhưng đó là chuyện của mấy ngàn năm sau, quay trở lại thời điểm Kudo bị teo nhỏ phải đổi tên thành Xêkô thiệt là đau đớn và bi kịch. Thử hỏi phải chờ đợi rất lâu mới có thể vượt qua tuổi dậy thì mà đột ngột bị teo trở lại nhỏ bằng lóng tay út hỏi có buồn không. Buồn quá Xêkô mới quyết định bỏ xứ mà đi.

Chàng đi hoài đi mãi trong vô định, đến lúc bừng tỉnh lại thì đã thấy mình đang đứng trước biển thở dài. Hốt nhiên phía sau lưng chàng có tiếng hỏi:

"Thiếu niên đẹp trai kia, cớ sao lại thở dài bi ai sầu muộn vậy kia?"

Xêkô quay lại nhìn thì thấy một người mặt mũi xấu xí mà dung mạo khôi ngô. Người này mặc áo thun quần sọt có đeo kính nhìn ngu ngu mà thiệt trí thức. Thử hỏi còn ai vào đây nữa mà không phải là Nôbita?

Cả Xêkô lẫn Nôbita đều thiếu niên tuổi trẻ nhiệt huyết, mới gặp nhau mà như đã quen từ lâu, chuyện trò rất là sảng khoái. Nôbita mới đem Xeko về nhà lấy lễ thượng khách mà tiếp đãi. Cả hai bày tiệc rượu ra cùng nhau ẩm tửu nói chung là thiệt thân tình luyến ái không có gì có thể kể xiết. Đêm đó cả hai cùng nhau trao đổi xiêm y rồi chuyện gì đến cũng phải đến, trong lúc xuân tình phát dục, sự kiên định của tuổi trẻ không thể cản nổi sự bộc phát của bản năng, cả Nôbita lẫn Xeko đều không thể kìm nổi lòng mình mà đã cùng nhau quyết định làm chuyện đó. Chuyện đó thiệt tình rất khó nói ra đây mà thôi kệ cứ nói không sao.

Nhắc lại đêm đó cả hai cùng nhau trao đổi xiêm y rồi chuyện gì đến cũng phải đến, trong lúc xuân tình phát dục, sự kiên định của tuổi trẻ không thể cản nổi sự bộc phát của bản năng, cả Nôbita lẫn Xeko đều không thể kìm nổi lòng mình mà đã cùng nhau quyết định mạnh ai về phòng người ấy ngủ thẳng cẳng cho đến sáng. Nói chung phải kể ra rất là đáng hổ thẹn.

Sáng ngày hôm sau Nôbita thức dậy đi tè, tắm gội, make up, xông hương rồi mặc cái váy mới mua màu be bước sang phòng Xêkô. Thiệt là ngạc nhiên trong phòng không có ai cả chỉ có một mảnh giấy viết vội vài ba dòng:

"Bita huynh đài nhã giám,

Tâm ý của huynh đài, Kô này xin tâm lãnh. Kô mang trong người rất nhiều tâm sự thầm kín khó có thể nói trong một câu mà chỉ có thể viết trong một dòng. Để đỡ mắc công kể lại mỏi tay, huynh đài hãy kéo chuột lên trên mà coi lại lai lịch của Kô. Chuyện xảy ra đêm qua thiệt ngoài dự liệu của Kô. Tuổi trẻ thiệt khó có thể kiềm chế được dục hỏa trong tâm, đêm qua đã không thể cùng huynh đài cái gì cái gì suốt đêm quả là nỗi nhục nhã không thể nào gột rửa được.

Nay đành cáo lỗi với huynh đài, đành không từ mà biệt, vội vàng ra đi khi đồng hồ chưa báo thức. Thiệt nói ra thêm xấu hổ và lòng đầy hối hận. Từ nay xin đừng tìm Kô nữa. Kô này sau sự bất lực của mình đêm qua nguyện chặt một cánh tay, từ nay đổi tên thay họ lần thứ hai mà gọi là Dương Quá.

Huynh đài bảo trọng!

Kô nay gọi là Quá xin vĩnh biệt trong nhạt nhòa lệ ướt làn mi."

Nôbita đọc thư xong bất giác cũng rơi lệ, chỉ biết kéo váy đang mặt lên lau nước mắt rồi buồn bã thốt "Kô đã không còn là Kô nữa. Nguyện cho chàng sau này kiếm được người tri kỷ cũng tên Kô!" đoạn quay về thư phòng.

Cũng từ đó trên giang hồ không ai còn nghe tung tích gì của Xêkô nữa. Nhiều năm sau đó, bỗng nhiên có một người tên gọi là Dương Quá. Người này hình thức xinh đẹp, nội dung ok chỉ có điều còn có mỗi một tay. Tương truyền người này đi khắp thế gian tìm kiếm một người tên có chữ Kô trong đó. Mãi mấy trăm năm sau Dương Quá mới gặp một thiếu nữ trẻ trung lớn hơn chàng nhiều tuổi tên gọi là Tiểu Long Nữ. Do nàng tuổi hơn chàng nên chàng mới gọi là Kô Long. Cả hai người đã cùng nhau cái gì cái gì rồi cũng như Cô Tiên Xanh và Ngưu Ma Vương đã kể ở trên, tạo nên cái gì mà mối tình khắc cốt ghi tâm. Kô Long sau này cải cách tiếng Việt mới sửa thành Cô Long là vậy.

Quay trở lại với Nôbita từ sau bữa không từ mà biệt Xêkô bỏ đi trong lòng cảm thấy rất buồn. Bọn thị tỳ nô bộc trong nhà thấy vậy mới khuyên nhủ hết lời lại bày nhiều trò cho chàng chơi cho khoây khỏa. Mãi mà Nôbita chẳng hết buồn, lại không hiểu vì sao mà bỗng nhiên lâm trọng bệnh, thuốc thang mấy cũng không khỏi, mọi người trong nhà lo lắm nhưng chẳng biết phải làm sao.

Một ngày kia tự nhiên không biết ở đâu cuồng phong kéo mưa theo về. Nôbita đang nằm trên giường bệnh bỗng thấy thèm chua mắc ói mới sai thị nữ bật tivi lên coi thì ra là áp thấp nhiệt đới nói chung là không liên quan gì. Lại nghe có người hầu vào trình ở ngoài có khách tự xưng là thần y Hơ-jun đang chờ tiếp kiến. Nôbita nghe tên biết là khách quý mới ráng gượng dậy thay cái váy màu be mới mặc một lần, lần này là lần thứ hai, rồi nhờ thị nữ dìu ra tiếp kiến.

Chỉ thấy đứng nơi đại sảnh một người dung mạo hiểm ác mà hiền từ, áo quần vận theo lối Cao Ly diêm dúa mà nhàu nát, lưng đeo cái thùng đựng thuốc có dán mấy chữ "Chuyên trị trĩ nội trĩ ngoại", quả thiệt chính là thần y Hơ-Jun lừng danh giang hồ.

Nôbita toan cúi mình thi lễ thì Hơ-Jun đã đỡ chàng dậy nói chớ đừng quá chấp nệ tiểu tiết, là đàn ông với nhau hà cớ gì phải lễ nọ lễ kia, cứ đứng lên rồi chúng ta tâm sự như hai người đàn bà với nhau.

Nôbita được lời như mở tấm lòng, mới kéo Hơ-Jun lên giường, cả hai chui vào chăn thắp nến tâm sự với nhau. Nghe đầu đuôi câu chuyện mặc dù không hiểu gì nhưng Hơ-Jun cũng rất là cảm thông với Nôbita. Đêm đó cả hai lại cùng nhau vượt vòng lễ giáo, sau khi thoát y cả hai mới nắm tay nhảy múa ba bài rồi nói lời từ biệt xong mạnh ai về phòng người nấy mà ngủ đến sáng.

Ngày hôm sau Nôbita thay vội cái áo ống màu hường ráng gượng dậy qua rủ Hơ-Jun đi ăn sáng uống café. Nào ngờ lịch sử lặp lại chỉ thấy trên bàn một tờ giấy người thì chẳng thấy đâu. Nôbita chỉ biết thở dài, ngó tờ giấy mà nước mắt lại rơi. Lát hồi bình tâm lại nhìn kỹ mới thấy hóa ra đó là một tờ bản đồ, bên lề có chữ của Hơ-Jun "Bệnh này khó trị, xin hãy theo bản đồ đến nơi này, tìm gặp một người chân dài váy ngắn đi dép lê, ngang ngực có thắt sợi dây nịt màu tim tím... Cơ duyên trời định, ắt sẽ khỏi. Xin bảo trọng tấm thân vàng!"

Nôbita đọc xong mới thấy an ủi ít nhiều. Ngày hôm sau sai gia nhân chuẩn bị hành trang rồi đem con Bạch Mã ra trước nhà sơn thành màu đỏ, từ đó gọi là ngựa Xích Thố. Hành lý xong xuôi, Nôbita mới một người một ngựa mà lên đường theo bản đồ của Hơ-Jun để lại.

Nhiều ngày nhiều đêm bôn tẩu, cuối cùng Nôbita cũng đến được nơi cần đến. Hóa ra đó chính là một khách điếm 4 sao. Nôbita đăng trình nhiều ngày mỏi mệt mới gửi ngựa lấy thẻ rồi vào làm thủ tục check in, đoạn nhận phòng, cất hành lý, lấy đồ đi tắm.

Chàng cởi cái váy màu tím đợi chờ ra rồi khỏa thân bước vào mở cửa dội nước. Bỗng nhiên có tiếng kêu á á á thất thanh vang lên. Nôbita hốt hoảng nhìn ra thì thấy một bóng người chân rất dài, váy rất ngắn, ngang ngực quả nhiên có thắt sợi dây nịt màu tim tím... Đây đích thật là người chàng cần tìm.

Nhưng than ôi, Nôbita sực nhớ lại là lúc này đây chàng đang tắm, vậy là thân thể chàng đã bị ô nhục rồi sao. Nghĩ đoạn nằm khóc nức nở.

Nguyên cái bóng mà Nôbita nhìn thấy kia chính thị là người chàng cần tìm. Đó vốn dĩ là một nữ nhân xinh đẹp, tuổi chừng bảy tám, tên gọi là Xuka.

Đây hoàn toàn là đọan đầu tiên của câu chuyện cho đến khi Nôbita gặp Xuka. Vậy nguyên do vì đâu mà dẫn đến cuộc chiến kinh thiên động địa ở đoạn giữa đã được kể trước tiên. Thiệt ra cái này hết sức sâu xa và huyền bí.

Lại nói Xuka vô tình nhìn thấy toàn bộ cái gì cái gì của Nôbita trong lòng vừa sung sướng vừa thẹn thùa. Sau khi cất tiếng la hoảng, nàng bỏ chạy mà mặt đỏ bừng bừng. Lúc này sau khi khóc lóc thỏa thuê Nôbita đã bình tĩnh trở lại mà thay cái váy màu xanh biển leo lên con Xích Thố dí theo Xuka. Xích Thố vốn là thần mã nên chẳng mấy chốc mà Nôbita đã theo kịp Xuka đang đi bộ phía trước.

Mọi chuyện chỉ xảy ra trong một vài nốt nhạc. Nôbita xuống ngựa, nhìn Xuka mà bỗng nhiên lòng bồi rối. Là sao ta, nói chung là yêu đó. Mà đó có phải là yêu không thì thôi đọc tiếp đi nè.


Quay trở lại với Xuka, bỗng nhiên thấy Nôbita xuất hiện trước mặt mình thì hơi giật mình, nhưng nói chung là bản chất mê giai thành ra không sao. Đoạn hai người nhìn nhau mắt trong ánh mắt, tình ý trong tim, đại khái là tình nồng ý đậm.

Vậy chung quy tại sao mà đánh nhau, nói chung là hết sức huyền bí và sâu xa.

Nguyên Xuka vốn là công chúa người dân tộc Mèo, quanh năm sống trên núi. Tộc của nàng có một luật lệ là mỗi khi đã yêu người nào thì người đó phải tài giỏi hơn mình thì mới được. Nói chung kịch bản này tuy cũ rồi dưng chưa nghĩ ra gì hết thôi kệ xài lại cũng được.

Bởi vậy bỏ qua một số đoạn lùm xùm thì cuối cùng Nôbita và Xuka đã quyết định chọn Tử Cấm Thành làm nơi quyết chiến. Lúc này danh tiếng của Nôbita và Xuka đã lừng lẫy giang hồ, không tin cứ kéo chuột lên coi ở trên khắc biết, nếu không tìm thấy có thông tin nào chứng minh điều đó thì cũng không sao, cứ kéo chuột xuống mà đọc tiếp.

Lại nói ngày hôm đó mặt trời đỏ rực, Xuka mặc cái áo bà ba chạy vespa đến điểm hẹn. Nôbita mặc cái váy mới màu xanh ớt chạy Lexus tới điểm hẹn. Lúc này hiện trường chưa có ai ngoài Đêkhi và Đorêmon. Tại sao Đôrêmon và Đêkhi lại có mặt ở đây, chuyện này cũng thiệt là sâu xa và huyền bí.

Lúc này chỉ thấy Nôbita cất tiếng hỏi Xuka:

- Nàng có yêu ta không?

Xuka cười khảy trả lời:

- Chuyện đó tính sau, đánh nhau đi rồi nói.

Nôbita giận quá mới hét lên:

- Nếu nàng không yêu ta, nàng phải chết!

Nói đoạn Nôbita biến thân thành Siêu Xayda cấp 3, dùng Thất Thương Quyền bay tới quính Xuka. Xuka chỉ cười nhếch mép, trong phút chốc biến thành Thủy Thủ Mặt Trăng váy ngắn một gang tay dùng Kamê Yôkô tiếp chiêu Nôbita. Trong chưa đầy một khắc, đôi bên đã chiết hơn ngàn chiêu... Sau đó thì mọi chuyện diễn ra như ở trên, diễn tiến xin tiếp tục như sau…

Trên bầu trời lúc đó không hiểu từ đầu xuất hiện hai bóng đen đang bay từ từ tà tà tới với vận tốc rất lớn. Nhìn kỹ lại thì thấy một người có đuôi, đầu tóc dựng đứng như có xịt keo đang bay bằng chong chóng tre. Còn ai vào đây nữa ngoài Sôngôku.

Người kia đang cưỡi Cân Đẩu Vân, toàn thân mặc đồ màu xanh mà trắng toát, dáng người xinh đẹp rạng ngời mà mặt mày u buồn tịch mịch như vừa bị giật hụi. Còn ai khác chính là Tiểu Long Nữ danh tiếng lẫy lừng.

Nguyên Tiểu Long Nữ lúc này chưa có qua lại với Dương Quá nên vẫn chưa có tên gọi Kô Long, tức Cô Long như đã nhắc đến ở trên. Còn tại sao Sôngôku và Tiểu Long Nữ đồng thời xuất hiện ở đây thì thiệt là huyền bí và sâu xa.

Chỉ thấy Sôngôku từ không trung lộn một vòng đáp xuống mặt đất mặt lạnh như tiền, còn Tiểu Long Nữ thì khoan thai hạ cánh tươi cười hớn hở.

Lại kể chuyện năm xưa. Nguyên Sôngôku từ sau trận đại chiến với Teppi ở Hoa Quả Sơn, Thủy Liêm Động, đã dùng phi đao mà đả bại kiếm tre của Teppi, từ đó danh lừng thiên hạ, được giang hồ gọi là thiên hạ đệ nhất thủ đoạn. Còn Tiểu Long Nữ thì vốn dĩ đã nổi tiếng hot teengơ từ lâu thành thử uy tín có thừa, danh tiếng có dư.

Nói chung chuyện hai người đột nhiên cùng lúc xuất hiện ở Tử Cấm Thành rồi ngăn cản cuộc đấu của Nôbita và Xuka thiệt là kỳ lạ, không ai nghĩ ra là tại làm sao, đến tác giả nhiều khi cũng phân vân cóc hiểu sao mình lại cho hai nhân vật này xuất hiện.

Lúc này tại đương trường đã xuất hiện mười một người. Nếu không tin mời quý độc giả đếm lại danh sách những người tham gia sự kiện Tử Cấm Thành tới thời điểm này: Nôbita, Xuka, Đôrêmon, Đêkhi, Subasa, Misaki, Kojiro, Maya, Sôngôku, Tiểu Long Nữ. Tính ra là có 9 người quốc tịch Nhật Bản và 1 người gốc Trung Hoa. Vậy người thứ 11 là ai, xin thưa đó chính là người kể chuyện. Nếu không chứng kiến tận mắt thì lấy đâu ra câu chuyện này để kể nãy giờ!?

Quay trở lại với diễn biến chính của câu chuyện, lúc này Nôbita và Xuka đã phải đình chiến vì sự xuất hiện đột ngột của tám người kia và tác giả. Nôbita lúc này đã từ Siêu Xayda cấp 3 biến trở lại bình thường, Xuka cũng trở lại hình dáng cũ. Thiệt sự mà nói hai người cảm thấy khó chịu không gì tả xiết.

Chung quy chuyện này phải giải quyết như thế nào?

Thiệt sự là không biết phải giải quyết như thế nào.

Lúc này Đôrêmon sau khi điều tức khôi phục nguyên khí lúc quính nhau với Đêkhi mới tiến lên hai bước đoạn lớn tiếng hỏi lớn:

- Xin cho hỏi chừng nào mới tái bản bộ mới vậy?

Mọi người nghe câu hỏi không liên quan gì chỉ xùy xùy mà không ai thèm trả lời. Đôrêmon thấy hỏi mà không ai đếm xỉa tới nhục quá mới lùi ra sau không dám lên tiếng nữa.

Đôrêmon cũng đã lên tiếng, thành thử thân làm đội trưởng đội thanh niên Nhật Bản không thể lặng thinh được, Subasa hốt nhiên cất tiếng cười hặc hặc thiệt lớn, đoạn cũng bước ra trước hai bước.

Thấy Subasa cười rồi bước tới, Misaki và Kojiro cũng mạnh dạn bước theo, nét mặt cả hai thiệt là nghiêm trọng.

Đột nhiên Maya cũng bước tới hai bước.

Nói chung rất là khó diễn tả quang cảnh và vị trí của từng người vào lúc này. Thiệt sự mọi chuyện đang diễn biến quá nhanh và phức tạp, tác giả đang rất cố gắng để theo kịp tình hình.

Rất nhiều năm sau, nhờ vào Google mà người ta xem lại ảnh chụp từ trên cao xuống mới phát hiện ra lúc đó tám người đã đứng theo đúng bảy vị trí của Bắc Đẩu Thất Tinh Trận vây lấy Nôbita và Xuka ở giữa. Tại sao tám người mà lại đứng bảy vị trí thì nói chung là cũng rất huyền bí.

Cuối cùng không thể dằn lòng được nữa, Xuka mới hét lớn:

- Chung quy, các người tám người kéo đến đây làm cái x gì nói mau?

Chỉ thấy Sôngôku cười mấy tiếng he he rồi chỉ tay vào Tiểu Long Nữ nói "Ta không biết, nhỏ này rủ ta đến!".

Thấy Sôngôku chỉ mình, Tiểu Long Nữ không hề lúng túng mà chỉ ngay vào Maya nói "Bạn đến đầy là do bạn này rủ nè!".

Maya lúc này cười hihi, đưa tay lên vuốt mặt biến thành thủ môn Genzô của đội thanh niên Nhật Bản rồi chỉ vào Subasa nói "Ai biết, tại bạn đó rủ tui nè.".

Subasa dĩ nhiên là cũng đã rủ luôn Misaki và Kojiro. Thấy tình thế quá bất lợi, đội trưởng đội thanh niên Nhật mới chỉ vào Đôrêmon mà nói "Bạn đó rủ bạn nè, bạn đó rủ bạn nè, bạn đâu biết gì đâu."

Mọi ánh mắt lúc này nhìn về phía Đôrêmon. Sau khi bị xỉ nhục ban nãy, Đôrêmon đang úp mặt vào túi thần kỳ để tự kỷ. Nghe gọi đến tên mình mới ngẩng đầu lên, mắt nhòa lệ ướt cay cay.

Nôbita giận dữ nhìn Đôrêmon rồi hóa thân thành Siêu Xayda cấp 3 cơ hồ chuẩn bị phát tác. Đôrêmon thấy coi bộ tình hình không ổn mới đưa ánh mắt đau đớn tuyệt vọng nhìn Nôbita, tiếng nói nấc nghẹn ở đầu môi:

- Nôbitaaaa, chàng... không... hiểu... lòng... ta... hay... sao?

Vậy là mọi chuyện cũng đã sáng tỏ. Những ánh mắt giận dữ đã hóa thành cảm thông và chia sẻ. Maya bước đến ôm lấy Đôrêmon, Subasa ôm Maya, Misaki ôm Subasa, Kojiro ôm Misaki, Sôngôku ôm Tiểu Long Nữ, còn Tiểu Long Nữ thì ôm Sôngôku. Nói chung là mọi người ôm nhau thành một vòng tròn dài thòong loòng hình chữ nhật. Bắc Đẩu Thất Tinh Trận vậy là bị phá cái một.

Lúc này chắc mọi người đang hỏi thế còn Đêkhi, Đêkhi làm gì. Chung quy nãy giờ đều không nhắc đến Đêkhi.

Thật ra Đêkhi là ai?

Cái này vốn là một câu chuyện rất dài, nhưng cũng có thể kể ngắn gọn như sau. Nguyên tám ngàn năm trước trên đỉnh núi Phú Sĩ ở Trung Quốc có một chàng trai khôi ngô tuấn tú tên gọi là Thạch Sanh. Thạch Sanh từ nhỏ khổ luyện đồng tử công đến năm bảy mươi bảy tuổi thì thành tài, toàn thân chuyển thành màu xanh rất đẹp, vì vậy mới quyết định xuống núi đổi tên thành Picôlô.

Chuyện Picôlô thì liên quan gì ở đây. Thiệt ra thì không liên quan gì cả chỉ kể chơi cho dzui thôi.

Quay trở lại đương trường, lúc này chỉ còn lại Nôbita, Xuka và Đêkhi ba người đang đứng nhìn nhau đắm đuối mà cay đắng. Cả ba bắt đầu chìm trong bầu không khí im lặng đến nghẹt thở. Sau cùng, Xuka không thể chịu được nữa, nàng mới lặng lẽ nhìn Nobita rồi nói chuyện với Đêkhi:

- Bạn này đừng vậy, bạn hiểu tấm lòng bạn này, nhưng bạn này làm vậy hông hay đâu.

- Nhưng tại sao? Tại sao? Tại sao nàng lại chọn hắn chứ không phải ta hả Xuka? - Đêkhi giọng đau đớn.

- Thiệt ra chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó. Câu hỏi nào cũng có câu trả lời. Chuyện này vốn dĩ có uyên nguyên sâu xa và huyền bí lắm. Bạn không biết phải nói sao với bạn này.

- Nàng cứ nói ta chịu đựng được mà.

- Thiệt ra thì cái này... cái này...

- Nàng cứ nói.

Trước sức ép quá lớn từ Đêkhi, Xuka chỉ biết thở dài. Cuối cùng nàng cũng trả lời:

- Chuyện này thiệt ra cũng hông có gì. Bạn chọn bạn Nôbita chứ hông phải bạn này cũng là có nguyên nhân. Có bài thơ thế này:

Trăm năm trong cõi người ta

Xuka cùng với Bita một vần

Trăm năm thành chuyện Tấn Tần

Cưới xong nhanh chóng sẽ mần được con

Đoạn Xuka nói tiếp:

- Bạn thấy đó, bạn không thể lấy bạn này được. Xuka với Đêkhi đâu có cùng vần với nhau. Mí lại, chữ khi với chữ ti vần với nhau nghe rất ghê.

...

Nói chung, chuyện kể đến đây kết cuộc cũng có thể nói là rõ ràng dễ hiểu. Từ trên xuống dưới không có chỗ nào rối rắm mà rất là logic. Đại khái cũng còn một khúc vĩ thanh chưa kể, những cũng không sao. Từ từ tính tiếp.


Intenret


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Girls Generation - Korean